Gấp Đi Em Anh Rất Sợ Ngày Mai

     

Mau với chứ, nhanh lẹ lên cùng với chứ, Em, em ơi, tình non đã già rồi; nhỏ chim hồng, trái tim nhỏ của tôi, Mau với chứ! thời gian không đứng đợi.

Bạn đang xem: Gấp đi em anh rất sợ ngày mai

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới; tuy vậy đôi ngày, tình bắt đầu đã thành xưa. Nắng và nóng mọc không tin, hoa rụng ko ngờ, tình cảm đến, tình cảm đi, ai biết! Trong gặp mặt gỡ đã gồm mầm ly biệt; gần như vườn xưa, nay đoạn tuyệt vệt hài; vội đi em, anh vô cùng sợ ngày mai; Đời trôi chảy, lòng ta ko vĩnh viễn.

Vừa xịch gối chăn, mộng tiến thưởng tan biến; sắc đẹp xê động, sắc đẹp tan tành. Rubi son đương lộng lẫy buổi chiều xanh, Quay phương diện lại: cả lầu chiều đang vỡ.

Vì chút mây đi, theo làn vút gió. Biết cụ nào mà đủng đỉnh rãi, em ơi? Sớm ni sương xê xích cả chân trời, Giục hồng nhạn thiên đi về cõi Bắc. Ai nói trước lòng anh không phản trắc; nhưng lòng em, sao lại chắn chắn trơ trơ?

- Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ, Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lói; Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối, Còn hơn bi thảm le lói suốt trăm năm. Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm, Anh hút nhụy của mỗi giờ tình tự. Mau cùng với chứ! cuống quýt lên cùng với chứ! Em, em ơi! Tình non sắp tới già rồi… <1>

Trong thơ tình Xuân Diệu, phần đa mô tả, giãi bày ví dụ về tình yêu luôn luôn đi cùng xu thế triết lí hóa, bao gồm hóa. Dòng tôi trữ tình này vừa yêu, không xong hạnh phúc, khổ đau vì chưng tình yêu, mặt khác không xong bị thúc đẩy bởi nhu yếu mãnh liệt là được cắt nghĩa về tình yêu, đúc rút thành châm ngôn, triết lí và hơn thế, “kêu lớn lên” cho rất nhiều lứa đôi thuộc nghe về những bí ẩn của nó. Giục giã (rút vào tập gửi hương mang lại gió, 1945) diễn đạt rõ phong cách trữ tình say đắm mà tỉnh hãng apple của Xuân Diệu.

Mở đầu Giục giã là một trong lời kêu gọi, ăn năn thúc:

Mau với chứ, chóng vánh lên với chứ

Bằng lời nhập đề trực tiếp, khẩn trương này, công ty thơ kéo thẳng đối tượng người tiêu dùng và người hâm mộ vào cuộc trữ tình. So với Huy Cận, xúc cảm thơ luôn luôn được khơi dậy từ không gian xa rộng, cô liêu, gợi niềm ảo não, thì cùng với Xuân Diệu, thời hạn mới là nỗi ám ảnh, đồng thời, là nguồn thi hứng dạt dào.

Tình thổi gió, color yêu lên phấp phới;

tuy nhiên đôi ngày, tình bắt đầu đã thành xưa.

Nắng mọc chưa tin, hoa rụng ko ngờ,

Tình yêu đến, tình thân đi, ai biết!

Trong chạm mặt gỡ đã có mầm ly biệt;

Những vườn cửa xưa, nay đoạn tuyệt vệt hài;

Gấp đi em, anh khôn cùng sợ ngày mai;

Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.

Vừa xịch gối chăn, mộng đá quý tan biến;

sắc đẹp xê động, sắc đẹp tan tành.

Xem thêm: Tại Sao Chúng Ta Cần Ăn Protein Từ Các Nguồn Thực Phẩm Khác Nhau

Vàng son đương lung linh buổi chiều xanh,

Quay phương diện lại: cả lầu chiều sẽ vỡ.

Đoạn thơ hơi dài, gieo vần chặt chẽ, nhịp nhàng. ảnh hưởng tác động đa chiều của thời gian được mô tả trải qua hàng loạt hình hình ảnh ẩn dụ gợi cảm: tình thổi gió, màu yêu, nắng mọc, hoa rụng, mầm ly biệt, mộng vàng, chiều xanh, quà son đương lộng lẫy, lầu chiều đang vỡ, tình thương đến, tình thương đi, đời trôi chảy… Trong đối sánh đối lập (mới/ xưa; đến/ đi; chạm chán gỡ/ ly biệt…), thời gian được công ty thơ thừa nhận thức đa phần ở phía tác động tiêu cực: Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn. Thực chất, đó là cảm quan liêu thời gian không còn xa lạ của Xuân Diệu, sẽ thể hiện trong vô số tác phẩm:

Cái bay không đợi cái trôi

Từ tôi phút ấy sang tôi phút này

(Đi thuyền)

Xuân đương tới tức là xuân vẫn qua

Xuân còn non tức là xuân đã già

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất

(Vội vàng)

Đây ko phải là một nhận thức thời hạn mới. Thơ xưa từng nói tới tác động thời gian qua hình ảnh “bóng câu qua cửa sổ”, “bãi bể nương dâu” tốt mái tóc “mới nhanh chóng còn tơ xanh chiều sẽ tuyết”… mà lại ám ảnh thời gian dường như càng tăng thêm khi con tín đồ đo lường, đánh giá nó qua nhãn quan thành viên và quỹ thời gian cá nhân. Là công ty thơ lãng mạn, Xuân Diệu sệt biệt chú ý sự ảnh hưởng tác động của thời hạn tới trọng tâm hồn, xúc cảm bé người. Với ông, thời hạn không chỉ khiến “dung nhan lay động, sắc đẹp tan tành”. Ác hại hơn, nó làm cho sự chuyển đổi trong tình cảm của con fan trở thành một tất yếu: Ai nói trước lòng anh ko phản trắc/ nhưng mà lòng em sao lại cứng cáp trơ trơ?

Dĩ nhiên, ta vượt biết sự tan vỡ tình cảm đâu chỉ do mỗi lý do thời gian. Xuân Diệu chọn lí vày này, bởi qua thời gian, ông nhận ra nhiều vấn đề của đời sống và bé người. Nó đem lại color triết lí hấp dẫn cho thơ ông. đặc biệt hơn, nó khiến cho ông nhận ra điều mình thực sự muốn, sẽ là Em với Hiện tại. Là một nhà thơ của thời hiện tại đại, ý thức sâu sắc về quý hiếm cá nhân, ông khao khát hưởng thụ cuộc đời cùng tình yêu trong tức thì bây giờ, ở thời điểm này. Ông chuẩn bị đón toàn bộ những gì mang lại với bản thân trong thì lúc này với niềm hạnh ngộ. Giải pháp ứng xử với bây giờ này trái thực không giống nhiều người sáng tác Thơ mới. Chẳng hạn, đó là thái độ cự giỏi của Chế Lan Viên:

Ai đâu trở lại mùa thu trước

Nhặt lấy mang lại tôi đều lá vàng

Với lại hoa tươi muôn cánh rã

Về trên đây đem chắn nẻo xuân sang

(Thu)

Còn đó là cách ứng xử của hồ nước Dzếnh với thời hạn và bạn tình:

Em cứ hẹn tuy vậy em đừng mang lại nhé

Em tôi ơi! Tình gồm nghĩa gì đâu

Nếu là không lưu luyến thuở sơ đầu

Thuở ân ái mong mỏi manh như nắng và nóng lụa

Hoa bướm ngập xong xuôi cỏ cây lần lữa

Hẹn mai sau mùa đến sẽ vui tươi

Chỉ ngày mai mới đẹp, tương lai thôi!

(Ngập ngừng)

Thật trái ngược! trong khi Hồ Dzếnh tuyên bố: Chỉ ngày mai mới đẹp, sau này thôi!, thì Xuân Diệu lại kêu gọi: vội vàng đi em, anh hết sức sợ ngày mai. Thiệt ra, về điều này, cách nhìn của Xuân Diệu rất rõ ràng. Quá khứ thì đã qua, không thể gắng đổi. Tương lai thì do dự sẽ cầm nào, nó ở ngoài kỹ năng đoán định. Cả thừa khứ lẫn tương lai phần lớn là các cái bất khả níu giữ, chế ngự. Chỉ hiện nay tại, chỉ cái đang là, là còn ở trong về Anh với Em. Dẫu vẫn lo âu, nghi ngờ, song thì hiện tại tại, với ông, là 1 hiện thực giá trị. Trong chiếc chảy thời gian, hiện nay tại dễ dàng bị xâm lấn vày hai đầu thừa khứ cùng tương lai. Nhưng cũng bởi vì sự mong mỏi manh vụt biến nên hiện tại, cũng giống như tình yêu con người, càng đáng trân quý. Thái độ sống của Xuân Diệu rất thực tiễn và hiện đại: yêu thương đời, yêu người, không có nghĩa đặt đối tượng người dùng lên bàn thờ tổ tiên chiêm bái ngưỡng vọng, mà cần được thụ hưởng trọn tình yêu ấy một bí quyết trọn vẹn, mãnh liệt. Đó là nguyên nhân ông từng kể đến khao khát “ôm”, “riết”, “thâu”, “say”, “cắn”, “no nê”, “chuếnh choáng”, “đã đầy”… mùa “xuân hồng” của cuộc đời. Ông khát khao đính thêm bó với cuộc đời trần thế, trong thời gian hiện tại, trong sự “thức nhọn giác quan” run rẩy. Sống và làm việc cho hiện tại, sống vì hiện tại, sinh sống trong hiện tại hình như là lời xác quyết của Xuân Diệu. Yếu đuối tính hữu tình trong hồn thơ Xuân Diệu đã bộc lộ trọn vẹn, mê say và nồng dịu trong tuyên ngôn yêu cùng sống của ông, một tuyên ngôn nhưng mà rồi bao nắm hệ “trẻ tuổi, trẻ lòng” đang còn nói lại, trong sự rung động và đồng cảm:

Thà một phút huy hoàng rồi hốt nhiên tối

Còn hơn bi thảm le lói trong cả trăm năm.

Xuân Diệu từng tuyên bố: Ai lí luận với ân nghĩa cho đáng. Tuy nhiên kiểu kết cấu luận đề lại khá thông dụng trong thơ ông. Bài bác thơ thường được thực thi như một chuỗi lập luận, ý trước nối sát ý sau trong mối quan hệ phối thuộc chặt chẽ. Mỗi đoạn, câu, hình hình ảnh thơ trong bài vừa gồm nhiệm vụ ví dụ hoá quan tiền niệm, tư tưởng của thi sĩ vừa đóng vai trò những làm việc phân tích, buộc người hâm mộ phải thấy rằng quan lại niệm, tứ tưởng đó là 1 trong những tất yếu hèn đúng. Điều này mô tả rõ trong nhiều sáng tác như vội vàng vàng, Xa cách, Yêu… và tất nhiên, danh sách ấy phải có Giục giã. Nếu ở vội vàng, Xuân Diệu đa số dùng khối hệ thống lí lẽ để chứng minh quy luật hủy diệt của thời gian, nhằm thuyết phục người hâm mộ rằng nhanh lẹ là cách sống, bí quyết ứng xử thích hợp nhất, thì trong Giục giã, ông cũng tiến hành thao tác làm việc tương tự. Bài bác thơ được kết cấu một cách khá chặt chẽ, theo tía phần như sau:

- Hai chiếc đầu: Đặt vấn đề bằng lời thúc giục gấp vàng

- nhì mươi dòng tiếp theo: phân tích và lý giải lí do

- Tám mẫu cuối: Nêu “giải pháp” sống cùng yêu

Tuy nhiên, nếu gấp vàng tạm dừng ở quy chế độ sống nói chung thì ở Giục giã, bên thơ chăm bẵm vào kim chỉ nam thuyết phục tín đồ tình thuộc ông tận thưởng một tình thân xứng đáng. Đó là tình yêu trong thì hiện tại, vào tuổi trẻ, thân “mùa bông hoa thuở măng tơ”, vào độ đắm đuối mãnh liệt “đốt muôn nến sánh khía cạnh trời chói lói”.

Về mặt văn bản, bài bác thơ được kết cấu theo lối đầu cuối tương ứng. Phần cuối đề cập lại nhị câu mở đầu, với đôi chút vươn lên là đổi, nhằm mục tiêu nhấn bạo phổi tính chất cần thiết cũng như chân thành và ý nghĩa của sự “mau lên chứ, nôn nả lên với chứ”. Khởi đầu bài thơ như sau:

Mau cùng với chứ, cuống quýt lên với chứ,

Em, em ơi, tình non sẽ già rồi;

Và sống kết thúc:

Mau với chứ! nôn nóng lên cùng với chứ!

Em, em ơi! Tình non chuẩn bị già rồi…

Kết nối cùng với tiêu đề thành quả – Giục giã, những đặc điểm kết cấu nói bên trên càng cho thấy rõ tính triết lí của bài bác thơ.

Điều độc đáo là, dù tính khái quát, triết lí vô cùng rõ, tuy nhiên Giục giã vẫn rước lại cảm giác trữ tình nồng nàn. Điều này hết xuất phát điểm từ nguyên tắc bộc lộ trực tiếp của bài xích thơ. Luôn hiện diện phía sau lớp hình ảnh, từ ngữ ấy là 1 chủ thể trữ tình đầy nhiệt thành, sôi nổi: anh ta luôn mong muốn được giãi bày, được è cổ tình, được lí giải (và cả… kể lể nữa), phần lớn nhận thức, suy ngẫm riêng rẽ về tình yêu, về thời gian, cuộc sống v.v. Ẩn dụ được thực hiện phổ biến làm cho lớp ngôn ngữ bóng bẩy, nhiều nghĩa, giàu xúc cảm (tình non, bé chim hồng, trái tim nhỏ, tình thổi gió, color yêu, tình mới, mầm ly biệt, đời trôi chảy, buổi chiều xanh, mộng vàng, răng nở ánh trăng rằm, hút nhụy từng giờ tình tự…). Bài thơ tất cả khá nhiều thắc mắc tu từ, xen kẹt linh hoạt với đẳng cấp câu è thuật, cảm thán, tạo nên giọng điệu vừa tỉnh táo, lí trí vừa mãnh liệt, nồng nàn: vì chưng chút mây đi theo làn vút gió/ Biết cố gắng nào mà đủng đỉnh em ơi?; Ai nói trước lòng anh không phản trắc/ nhưng lòng em, sao lại chắc chắn trơ trơ?… bên trên thực tế, những câu vào Giục giã đang trở thành lời cửa ngõ miệng của độc giả, vì tính triết lý thi vị, chẳng hạn:

- Tình yêu mang đến tình yêu thương đi ai biết

- Trong chạm chán gỡ đã có mầm ly biệt

- Ai nói trước lòng anh không phản trắc

Mà lòng em sao lại dĩ nhiên trơ trơ?

- Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối

Còn hơn bi lụy le lói suốt trăm năm…

Những triết lí trực tiếp, những miêu tả khá chi tiết, cảm tính thu thuôn tính “mơ hồ”, “ám gợi” – vốn được xem như là thuộc tính của một hình tượng tượng trưng “đích thực”. Bù lại, color xúc cảm và khả năng truyền cảm của bài bác thơ trở phải mãnh liệt, nồng nàn.

Hãy hướng đến hiện tại, sống cùng yêu hết mình trong lúc này – đó không chỉ là triết lí của cá nhân Xuân Diệu. Thực ra, đó cũng là một trong quan niệm sở hữu đậm ý thức lãng mạn. Thơ lãng mạn, với tư phương pháp một trào lưu, vẫn qua đi trong lịch sử hào hùng văn học. Tuy nhiên, phẩm tính lãng mạn, phần nhiều khát vọng lãng mạn là vấn đề sẽ còn tồn tại lâu hơn trong cuộc sống nhân loại. Đó là lý do lý giải vì sao Giục giã có thể ngân vang lâu bền cho vậy trong kí ức và cảm nghĩ của bao cầm hệ độc giả:

Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,

Anh hút nhụy của từng giờ tình tự.

Xem thêm: Làm Thế Nào Để Bạn Chuyển Đổi G/Cm3 Ra Kg/M3 Sang G/Cm3 Vậy, Công Thức Quy Đổi Chính Xác

Mau với chứ! nhanh nhẹn lên với chứ!

Em, em ơi! Tình non chuẩn bị già rồi…

Vinh, 7/ 2007

<1> Nhiều người sáng tác (1999), Thơ mới 1932-1945, tác giả và tác phẩm, Lại Nguyên Ân tập hợp cùng biên tập, Nxb Hội bên văn, Hà Nội.