NGƯỜI BẠN ẤY SỐNG MÃI TRONG LÒNG TÔI

     

Người chúng ta ấy sống mãi trong tâm tôi – Văn mẫu mã lớp 8 Người các bạn ấy sinh sống mãi trong tim tôi – Bài hàng đầu Từ hồi nhỏ dại tôi đã có một bạn bạn. đứa bạn ấy tên là Tâm, là người bạn bè thiết của tôi từ hồi mầu giáo. Tôi vô cùng trân trọng cô ấy và tâm là người luôn luôn sống mãi trong tâm địa tôi đến ...

Bạn đang xem: Người bạn ấy sống mãi trong lòng tôi


Người bạn ấy sống mãi trong lòng tôi – Văn chủng loại lớp 8

Người chúng ta ấy sống mãi trong tâm địa tôi – bài xích số 1


Từ hồi nhỏ tuổi tôi đã tất cả một fan bạn. Con bạn ấy tên là Tâm, là người đồng bọn thiết của tớ từ hồi mầu giáo. Tôi khôn cùng trân trọng cô ấy và trung tâm là người luôn sống mãi trong tim tôi cho tới tận bây giờ.


Hồi xưa, lần thứ nhất tôi bước chân vào mẫu mã giáo. Xúc cảm lạ lẫm và sợ hãi che phủ tâm trí tôi, tôi khóc rất đôi khi giữ chị em lại, với rồi chị em cũng về. Tôi bi thảm hiu ngồi thu lu trong lớp. Lớp học náo nhiệt, cô và chúng ta chơi thông thường với nhau,không ai đến tôi nghịch cùng cả, mà thậm chí còn tôi còn bị ăn uống hiếp, sắp khóc, một cô bạn tóc xoắn tự dưng chạy lại mời tôi đùa đồ hàng. Không hiểu tại sao tôi lại gật đầu đồng ý đồng ý, và chũm là cả buổi đùa tôi bị bạn ấy luân chuyển như chong chóng, lúc đó tôi giận lắm. Lúc cần lấy chiếc này, lúc yêu cầu lấy mẫu kia có tác dụng tôi giận dỗi quăng quật đi. Vấn đề chưa kết thúc, dịp ngủ trưa, lúc mọi fan đã ngủ say với tôi cũng như vậy thì 1 bàn tay đập vào phương diện tôi. Trong lúc tôi chưa tỉnh thì bàn tay ấy cố gắng kéo tôi ra bên ngoài sân với rạt nước vào mặt tôi. Hoá ra là các bạn lúc nãy, hỏi ra bắt đầu biết các bạn ấy thương hiệu Tâm. Cả trưa bị trọng điểm dụ dỗ ra bên ngoài sân chơi cho tới khi bị cô giáo bắt với mắng mang đến trận te tua. Vậy mà trong những lúc tôi khóc lên khóc xuống còn vai trung phong thì mỉm cười sặc sụa, nuốm là tôi vứt đi sau khoản thời gian chửi chúng ta một trận. Ráng nhưng, hôm sau các bạn lại đem một cái kẹp đến xin lỗi tôi. Thiệt tình, từ trước đến giờ tôi bắt đầu thấy trọng điểm khóc, mà khóc chỉ bởi vì chuyện nhỏ tuổi này thì thiệt là lạ. Nhưng lại vì không thích bị cô la bắt buộc tôi đề nghị nhận cho chính mình đỡ khóc. Từ đỏ vai trung phong cư xử khác hẳn đi nên chúng tôi đã thân cùng nhau hơn.

Không lâu sau đó, trường bao gồm tổ chức đi chơi dã ngoại, mải chơi tôi bị đập đầu khi chơi cầu tuột. Vai trung phong là bạn đã chăm lo cho tôi suốt. Đầu tôi bị nứt một con đường rõ to phải đau lắm. Với khi tôi đã khỏi dịch thì không thấy trung khu nữa. Cô báo Tâm nên theo bổ bà mẹ ra nước ngoài sinh sống. Khi đó tôi đã khóc khôn xiết nhiều.


Cho đến bây giờ không chạm mặt nhau nữa tuy vậy tôi vẫn thật sự biết cùng trân trọng quãng thời gian ở bên cạnh Tâm. Mang lại dù về sau không chạm chán lại Tâm. Tuy thế hình ảnh của bạnvẫn đã còn mãi trong thâm tâm tôi!

Người bạn ấy sinh sống mãi trong tâm tôi – bài số 2

Tôi cùng Trang quen nhau từ thời điểm năm lớp Một. Ngay lập tức từ tầm nhìn đầu tiên, tôi đã tất cả một cảm giác khó tả về cô bạn, cứ như cửa hàng chúng tôi đã quen thuộc biết nhau từ rất mất thời gian rồi. Trang bao gồm dáng người không tốt lắm, khuôn mặt nữ tính tóat ra vẻ thân mật và nhân hậu. Các bạn ấy cực kỳ ít nói nhưng lại lại tuyệt cười, niềm vui của Trang siêu đẹp, nó làm cho mọi fan xung quanh mếm mộ Trang. Không chỉ là sở hữu một khuôn mặt đẹp, Trang còn rất thông minh và gồm trách nhiệm. Vào lớp, con bạn là một cây tóan và là 1 trong những lớp phó học hành gương chủng loại về hầu hết mặt: Vào lớp Trang luôn luôn học bài và làm bài bác đầy đủ, không khi nào thấy Trang đi học muộn tốt nghỉ học không có lí vì chưng và ko xin phép. Không đa số thế, Trang còn tốt nhất có thể bụng và bao gồm lòng yêu đương người. Tôi còn nhớ có lần tôi bị đau nhức bụng, lại đang tiếp tục trong tiếng học phải tôi phân vân phải có tác dụng sao. Dịp ấy, Trang phát hiện nét phương diện xanh xao, nhợt nhạt của tôi và nhanh chân đưa tôi vào chống y tế. Giờ đồng hồ ra nghịch hôm ấy, Trang đến thăm và hỏi han tôi làm cho tôi hết sức cảm động. Tôi với Trang thân nhau cũng từ lần ấy. Vào suốt những năm Tiểu học, Trang đã trợ giúp tôi khôn cùng nhiều. Dựa vào Trang nhưng điểm đánh giá môn tóan của tôi gồm nhiều cải thiện hơn trước. Cũng dựa vào Trang mà tôi vươn lên là một người cần mẫn học tập. Và hơn cả, nhờ tất cả Trang, tôi cảm nhận được tình bạn, tình thân với tình ngọt ngào con người qua những việc làm đầy ý nghĩa sâu sắc của các bạn ấy.

Là bạn bè với nhau suốt mấy năm trời, giữa chúng tôi có biết bao kỉ niệm vui buồn. Có những khi tôi giận Trang, không mảy may đông đảo lời Trang nói chỉ vì chúng ta ấy không chịu cho tôi chép bài; hay bao hàm lần tôi với Trang cũng giơ tay phát biểu, nhưng cô giáo call Trang mà chưa phải tôi, tôi cũng giở trò hờn giận ra cùng với Trang. Hiện giờ nghĩ lại, tôi thấy sao mình trẻ con quá, Trang quán triệt tôi chép bài, chỉ vì chưng Trang muốn tôi tự suy nghĩ, để trong tương lai khi không tồn tại Trang bên cạnh, tôi vẫn rất có thể tự có tác dụng được. Còn chuyện tôi xuất xắc Trang được phát biểu chỉ là may mắn mà thôi. Ngày xưa, giá bán như tôi phát âm được tấm lòng của Trang, thì tôi dường như không ích kỉ, ganh đua với Trang làm tình cảm bạn bè chúng tôi gắp lắm hắc búa như thế.

Tôi tưởng chừng tình các bạn của chúng tôi sẽ mãi mãi không xa rời. Nhưng chắc hẳn rằng định mệnh đã chiếm đi Trang, đồng nghĩa với giật đi tình các bạn đẹp 1 thời của tôi. Những lần nhớ lại, lòng tôi lại man mác buồn: Hôm ấy là sinh nhật lần vật dụng chín của Trang, ba chị em bạn ấy khuyến mãi ngay một chiếc xe đạp điện mới toanh mang đến Trang làm quà sinh nhật. Chẳng may hôm ấy, trời mưa trung bình tã, Trang cấp thiết nào thử dòng xe new được, trông con bạn có vẻ bi đát buồn. Tôi hỏi Trang:

– Sao nhìn bạn buồn vậy, lúc này là sinh nhật của doanh nghiệp mà, vui lên đi !

Trang vẫn giọng bi ai buồn:

– mình rất mong mỏi được demo chiếc xe đạp điện mới, nhưng mà trời lại mưa trung bình tã…

Tôi cố yên ủi nhưng Trang vẫn không tương đối hơn được tí nào. Hôm ấy, buổi tiệc sinh nhật tổ chức triển khai khá vui nhưng lại "nhân đồ vật chính" của buổi tiệc lại không phù hợp cho lắm. Cuối bữa tiệc, Trang mang xe gửi tôi về nhà, tuy thế tôi biết rằng chúng ta ấy mong được ngồi trên chiếc xa bắt đầu ấy, tôi cũng chiều lòng. Tuy nhiên tôi đâu ngờ rằng, hôm ấy cũng chính là lần sau cuối tôi gặp gỡ Trang. Cô ấy gặp tai nạn trên tuyến đường trở về công ty ngay sau khi đưa tôi về. Nhận thấy tin ấy trường đoản cú cô giáo, tôi phân phối tín buôn bán nghi: "Đây bao gồm phải là sự việc thật không, Trang đã hết thật rồi sao? Sao… sao phần đa thứ ra mắt nhanh quá…". Không thể nắm lòng, nước mắt tôi trào ra, nghẹn ứ đọng nói ko ra tiếng. Sâu trong thâm tâm tôi luôn dằn vặt mình: "Nếu như hôm ấy, bản thân không làm cho Trang chuyển về, thì Trang đang không ra đi bất ngờ đột ngột như thế…". Sự mất đuối ấy vẫn để lại trong trái tim tôi một dấu thương cạnh tranh lành. Tuy nhiên Trang đã không còn bên tôi, cơ mà hình trơn của Trang vẫn ứ mãi trong tâm địa trí tôi.


Bây giờ, tôi đã có khá nhiều bạn mới, có thêm nhiều kỉ niệm vui buồn. Nhưng lại mãi mãi, tôi sẽ luôn luôn nhớ Trang – người bạn thân nhất của tôi, bạn đã vướng lại trong tôi những niềm vui cũng như nỗi buồn. Trang sẽ mãi mãi là một trong những phần kí ức trong tôi, hình bóng ấy luôn luôn sống mãi trong lòng tôi cho đến suốt cuộc đời.

Người xưa thường xuyên nói: "Ghét của nào, trời trao của ấy". Là một học sinh nam nhút nhát tôi chúa ghét phần lớn đứa phụ nữ đanh đá, lắm mồm. Cụ mà thượng đế nỡ thực hiện lời nguyền ấy khi ngài vồ cập trao mang đến tôi bé Hồng "chà và" (vì nó y hệt nhân vật Hồng "chàvà"lớn vào truyện "Hoa hồng xứ khác" của Nguyễn Nhật Ánh) ngày thầy giáo xếp đến nó ngồi cạnh tôi nhằm tôi "kèm cặp" mang đến cho khỏi rỉ tai riêng. Lạy Chúa! Một con người như nó (đanh đá, chanh chua) nắm mà đôi lúc nó lại sở hữu một tấm lòng nhân hậu, vì đồng đội đến thế. Có những lúc nó đã làm cho tôi phải cực khổ đến " nhỏ xíu gò" suốt bao mon trời rồi cũng chủ yếu nó mang lại với tôi, giúp sức tôi nhiệt liệt khi tôi gặp gỡ khó khăn…

Đúng là "nhất quỷ, hai ma, thứ ba con Hồng". Nó mới đến lớp có mấy bữa nhưng đã thâu tóm toàn cục "đội quân nhỏ gái" hùng mạnh. Rồi nó hãnh diện đăng vương ra tay trị lũ con trai "yếu đuối" bọn chúng tôi. Nó là 1 thằng đàn ông thì đúng hơn.

Ngồi vào lớp, nó luôn luôn luôn chọc nghẹo tôi, tìm mọi phương pháp để gây chiến với tôi (vì tôi là 1 trong những thằng bự và lùn độc nhất vô nhị lớp). Có lần tôi vực lên phát biểu ý kiến, nó quăng quật hòn đá vào ghế nơi tôi ngồi. Lúc tôi ngồi xuống thì… chưa hết, nó còn hằm hè cấm tôi ko được méc thầy. Tôi chỉ còn nước nhăn nhó đến qua chuyện. Tôi đã luôn luôn nghĩ không tốt về nó ví như như không tồn tại chuyện xảy ra…

Một lần tôi ốm khá nặng, yêu cầu nghỉ phép ở bẹp sinh sống nhà. Chiều hôm đó, thật lạ lùng, nó cho thăm tôi và mang theo một túi quà. Hôm nay trông nó hiền hậu ơi là hiền:

– Cậu cố ăn uống cho khỏe khoắn để mà đi học, bài bác vở tớ chép hộ cậu, đừng ngại.

Tôi trố mắt nhìn nó như đã nhìn fan ngoài trái đất. Sao bây giờ nó dễ thương và đáng yêu đến vậy? hiện thời thì một mực nó không là "con trai" nữa.

– Thôi đùa cố gắng đủ rồi, ta mang sách ra học nhé! Cậu cầm gắng, gồm gì không hiểu cứ hỏi tớ.

Nói là làm, nó nhanh nhẹn lấy sách giảng mang đến tôi, trước tiên là môn Toán (ốm nhưng mà nó bắt tôi phải tính toán) nó sai bảo cho tôi như gia sư vậy. Nó hỏi bài, tôi trả lời. Mặc dù mệt cơ mà tôi cũng cố gắng để khỏi phụ lòng vồ cập của nó.

Xem thêm: Đừng Thở Dài Hãy Vươn Vai Mà Sống, Những Câu Danh Ngôn Sâu Sắc Về Cuộc Sống

Nó mỉm cười tươi ăn nhập vì cậu "học trò" ngoan ngoãn. Chú ý nó, bất giác tôi cũng bật cười.

– "Bây giờ cho môn Địa…" Nó nhắc với cứ lăm lăm cây thước.

– Môn này khó khăn quá, tớ không học được đâu.

Bố Hồng dạy địa lý yêu cầu nó xuất sắc môn này ghê. Tên nước, tên sông nó nhớ như in. Tôi nghe nó giảng nhưng mà chỉ biết nhấp lên xuống đầu, lè lưỡi. Tôi đành lòng chịu sự đưa ra dẫn của Hồng vậy. Một lát, thấy tôi mơ màng, nó bực tức:

– Cậu đề cập lại thót tim ("như kẻ ăn vụn bị người mẹ bắt được vậy):

– Ơ … ơ Thái bình dương là đại dương lớn nhất còn Bắc Băng Dương là đại dương… ơ….là đại dương bé dại nhất!

– Lần sau cậu chú ý hơn nhé! khía cạnh nó giãn ra cho đến lúc về. Nó đi rồi mà giọng nói nhiệt tình, hai con mắt vừa nghịch ngợm, vừa êm ả còn ứ mãi trong tôi. Tôi âm thầm nhủ: "Hồng chà và ơi! Thôi tao chả ghét ngươi nữa đâu!".

Hai tuần sau tôi tới trường được. Nhờ vào Hồng nhưng mà tôi theo kịp chúng ta bè, thầy giác không hẳn phụ đại thêm. Một hôm tối đánh bạo hỏi nó:

– bởi sao mà cậu xuất sắc với tớ quá vậy?

Nó nhoẻn mồm cười, nụ cười của nó rạng rỡ với chân thành:

– bởi vì cậu là các bạn của tớ, thắng ạ.

Giờ đây, ngồi cạnh nó, nó vẫn tồn tại chọc nghẹo tôi tuy nhiên đã êm ả dịu dàng hơn trước khôn xiết nhiều. đông đảo lúc tôi tức nó thì thú vui rạng ranh hôm như thế nào của nó lại hiện vè làm cho dịu lòng tôi – nụ cười tình bạn.

Người các bạn ấy sống mãi trong trái tim tôi – bài số 4

Tình bạn là một trong thứ tình cảm tốt đẹp, không thể thiếu trong cuộc sống, anh em giúp đỡ ta, rượu cồn viên khuyến khích ta quá qua khó khăn trong cuộc sống, share mọi nụ cười nỗi bi ai cùng ta. Người nào cũng có tương đối nhiều bạn, mà lại chỉ bao gồm một hoặc một vài người các bạn thân. Em cũng vậy, cho đây em muốn nói đến Thanh – cô bạn bè nhất của em.

Thanh và em sẽ học với mọi người trong nhà từ hồi lớp bố và đến hiện thời khi vẫn học lớp Bẩy nhị đứa vẫn học bình thường một lớp cùng với nhau. Đã call là bạn thân thì nút độ thân thương sẽ hơn không ít những người bạn khác, lúc đầu chúng em cũng là những người dân bạn thông thường như bao người bạn khác, em vốn là 1 trong những cô bé nhỏ ít nói, ít thì thầm với chúng ta trong lớp, trong những lúc đó Thanh là lớp trưởng của lớp, học rất tốt và tham gia rất ân cần các hoạt động vui chơi của Đội của trường.

Thế rồi một hôm em bị tí hon nặng, buộc phải nghỉ học tập mất một tuần, Thanh đã thường xuyên đến công ty thăm em và chép bài bác giúp em mặt khác giảng bài xích cho em để em thay được những bài học trên lớp. Và chúng em bước đầu thân nhau tự hồi đó, qua vấn đề này em cảm giác được rằng Thanh rất để ý đến người khác, không hẳn vì nhiệm vụ của một tấm trưởng cơ mà vốn dĩ Thanh đã là một trong người như vậy. Một lần, giáo viên phát động trào lưu “Đôi bạn cùng tiến”, Thanh xung phong vẫn ghép thành song với em, bởi lực học tập của em cũng rất kém, chũm rồi chúng em được cô giáo chuyển chỗ mang lại ngồi cạnh nhau, tình bạn của hai đứa càng ngày càng trở bắt buộc thân thiết.

Em liên tục đến nhà Thanh để gia công bài tập, đến nhà của bạn ấy bắt đầu biết không chỉ học tốt mà Thanh còn siêu hiếu thảo với cha mẹ, mặc dù còn nhỏ dại tuổi nhưng ngoại trừ giờ học tập trên lớp Thanh còn làm đỡ cha mẹ làm một trong những việc nhà. Chỉ trong 1 thời gian, lực học của em đã tương đối hơn rất nhiều và em cũng hòa đồng hơn, tham gia hoạt động vui chơi của trường nhiều hơn. Trường đoản cú đấy cho bây giờ, khi đã học lớp Bẩy chúng em vẫn là 1 trong những đôi bạn bè thiết, bọn chúng em hay đến nhà nhau chơi, cha mẹ em khôn cùng quý Thanh cùng ngược lại phụ huynh em cũng vậy. Bố mẹ hai đứa vô cùng vui vì con mình bao gồm một tình các bạn đẹp như thế, cùng hỗ trợ nhau trong học tập. Như vậy là tình chúng ta của nhị đứa em đã được tứ năm, tuy không hẳn là một thời hạn dài nhưng lại cũng đủ để chúng em hiểu về tính chất cách của nhau.

Thỉnh thoảng tuy tất cả những cãi cọ giận hờn tuy vậy chỉ một thời gian ngắn là không còn và chúng em lại thân thiết như ban đầu. Em khôn cùng thích vẽ đề nghị ước mơ đổi thay một nhà xây đắp thời trang, còn Thanh, các bạn ấy ước mơ biến chuyển một cô giáo dạy Văn. Và chúng em đang nỗ lực hết sức bản thân để thực hiện ước mơ của riêng rẽ mình. Không biết mỗi khi lên lớp bắt đầu chúng em có được học cùng cả nhà nữa không, nhưng mặc dù không được học với mọi người trong nhà nữa thì tình bạn của hai đứa vẫn vậy. Như câu thơ: “Đã là các bạn suốt đời là bạn/ Đừng như sông cơ hội cạn thời gian bồi”. Mỗi lúc một trong nhị đứa gồm truyện không vui, thì lại tìm tới đứa cơ để đề cập lể, tìm nguồn cồn viên, khích lệ.

Xem thêm: Em Trở Về Đúng Nghĩa Trái Tim Em, Tự Hát Của Xuân Quỳnh

Thanh là 1 trong những người bạn xuất sắc và tình bạn của em khôn xiết thân thiết. Cuộc sống thường ngày còn rất nhiều điều thay đổi nhưng hy vọng rằng tình chúng ta của bọn chúng em đã mãi thân thương như vậy.