TỔ QUỐC BAO GIỜ ĐẸP THẾ NÀY CHĂNG

     
Thể thơ: Thơ từ bỏ doThời kỳ: hiện nay đại4 bài bác trả lời: 4 thảo luận17 tín đồ thích: thai_tram1011, LeeAn1982, thapcham, Anima Mia, Nguyễn Văn Chinh, lchkthg, xanh sky_91, minh27, tranthu_1973, hong75, Trung Võ - CTGOC, Rinssi, HinaBee, Lliz, Lianna, hs_tuna, Hải MyTừ khoá: núi sông (61) nước nhà (120) vn (50) lịch sử vẻ vang (20) thơ sách giáo khoa (561)
*

Hỡi sông Hồng giờ hát bốn nghìn nămTổ quốc khi nào đẹp núm này chăng?- không đâu! và ngay cả trong những ngày đẹp nhất nhấtKhi đường nguyễn trãi làm thơ cùng đánh giặcNguyễn Du viết Kiều, nước nhà hoá thành vănKhi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào cửa BắcHưng Đạo diệt quân Nguyên bên trên sóng Bạch Đằng...Những ngày tôi sống đấy là ngày đẹp hẳn lên tất cảDù mai sau đời muôn vạn lần hơn!Trái cây rơi vào hoàn cảnh áo bạn ngắm quảĐường trái đất đi qua bóng lá xanh rờnMặt trời đến từng ngày như khách hàng lạGặp mỗi mặt người đều ao ước ghé môi hôn...Cha ông xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đờiCửa vẫn đóng với Đời lặng ỉm khoá“Những pho tượng miếu Tây Phương” không biết cách trả lờiCả dân tộc bản địa đói nghèo trong rơm rạ...Văn chiêu hồn từng thấm giọt mưa rơi!Có phải cha ông cho sớm chăng và cháu bé thì lại muộnDẫu bao gồm bay thân trăng sao cũng tiếc ko được sinh sống phút bây giờBuổi quốc gia của Hùng Vương gồm ĐảngMỗi tín đồ dân đa số được thấy chưng HồThịt xương ta giặc phơi ngoài bãi bắnLại tái sinh từ Pắc Bó, ba Tơ...Không ai hoàn toàn có thể ngủ lặng trong đời chậtBuổi thuỷ triều vẫy gọi đông đảo vầng trăngMỗi gié lúa đều mong mỏi thêm các hạtGỗ trăm cây đều muốn hoá cần trầmMỗi chú bé đều nằm mơ ngựa chiến sắtMỗi dòng sông đều ý muốn hoá Bạch Đằng...Ôi! ngôi trường Sơn lớn tưởng của ta ơi!Ta tựa vào Ngươi, kéo pháo lên đồiTa tựa vào Đảng ta, báo cáo hátDưới chân ta, mang đến đầu hàng Đờ CátRồng năm móng vua quan thành vết mờ do bụi đấtMỗi trang thơ đều dội giờ đồng hồ ta cười!Đều lộng mừi hương những cánh đồng hòa hợp tácChim cu gần, chim cu gáy xa xa...Ruộng sum vầy nên tín đồ thôi phân tách cắtĐêm no ấm, giọng chèo khuya khoan nhặtLúa thêm mùa lúc lúa chín về taRồi với 2 tay trắng từ bỏ Đinh, Lý, Trần, Lê... Đảng tạo ra sự công nghiệpĐiện trời ta là sóng nước sông HồngAn Dương vương hãy dậy cùng ta xây sắt thépLoa thành này có đẹp mắt Người chăng?Ong bay nhà khu tỉnh uỷ Hưng YênMật đồng bởi mùa nhãn ngọt môi emCây xanh ngắt đất bạc màu Vĩnh Phúc...Ôi! dòng thuở lòng ta yêu thương Tổ quốcHạnh phúc nào không hạnh phúc đầu tiên?Ôi, cái buổi sinh thành cùng tái tạoKhi thiếu thốn súng và khi thì thiếu thốn gạoNhưng phù sa này đẻ ra đa số Cà Mau an khang mai sauDẫu là Chúa cũng sinh từ bỏ ruột máuTa đẻ ra Đời, sao khỏi phần nhiều cơn đauHãy hàm ân vị muối của đời cho thơ hóa học mặn!Ôi! yêu mến thay hồ hết thế kỷ vắng anh hùngNhững đất nước thiếu tín đồ cầm thanh gươm nghìn cân ra trận...Nhà thơ sinh mặt khác với mưa phùn và những buổi hoàng hônCả xứ sở white một màu sắc mây trắng!Ai biết mây bên trên trời bi quan hơn xuất xắc thơ khía cạnh đất bi lụy hơn?Chọn thời mà lại sống chăng? Anh sẽ lựa chọn năm gì đấy nhỉ?Cho tôi có mặt buổi Đảng dựng xây đờiMắt được thấy chiếc sông ra chạm chán bểTa với mẻ thép gang đầu là đứa trẻ con sinh đôiNguyễn Văn Trỗi ra đi còn dạy bọn họ cười...Cho tôi sinh trong những ngày khử MỹVóc bên thơ đứng ngang tầm chiến luỹBên những siêu nhân đuổi xe cộ tăng quanh đó đồng cùng hạ trực thăng rơi