Tưởng Tượng Mình Gặp Gỡ Người Lính Lái Xe

     
Hãy tưởng tượng em được gặp gỡ người chiến sĩ lái xe cộ trong bài bác thơ “Bài thơ về tiểu đội xe ko kính” của người sáng tác Phạm Tiến Duật, nói lại cuộc chạm mặt gỡ đó.

Bạn đang xem: Tưởng tượng mình gặp gỡ người lính lái xe


*
*

Trong đời ta, tất cả ai chưa từng qua đều lần chạm chán gỡ dù tình cờ hay vẫn hẹn? có những cuộc chạm chán sẽ đi qua như cơn gió thoảng, bao gồm cuộc gặp để lại vào ta bao dư vị ngọt ngào. Cùng với tôi thì, cuộc gặp mặt gỡ đầy bất thần với một vị cựu binh – fan lính lái xe trên tuyến đường Trường tô năm xưa nhưng mà tôi từng được biết thêm tới qua bài thơ “ Bài thơ về tiểu nhóm xe ko kính ” của Phạm Tiến Duật là vấn đề thú vị nhất, tuyệt đối hoàn hảo nhất.

Người chiến sĩ trẻ trung, hồn nhiên, nghịch ngợm năm xưa hiện nay đã già. Tôi được chạm chán bác nhân dịp chương trình “ Tiếng thơ Phạm Tiến Duật” được tổ chức tại Văn Miếu văn miếu và chưng là khách mời quánh biệt. Sau lời giới thiệu của ban tổ chức, bác xuất hiện thêm trong cỗ quân phục mới, trang trọng, oai vệ nghiêm cùng đĩnh đạc. Giọng nói bác bỏ khỏe vang, tiếng cười khà khà sảng khoái khiến cho tôi gồm cảm dấn như cả một thời tuổi trẻ oách hùng vào bác đang sống dậy. Trên khuôn mặt thể hiện sự già dặn, từng trải, tôi vẫn nhận thấy những nét hóm hỉnh, yêu thương đời làm việc bác. Tôi nhớ mang lại lời giáo viên giảng trên lớp về vẻ đẹp của không ít anh lính lái xe pháo Trường sơn thời chống Mỹ, vào tôi trào dâng niềm hâm mộ và yêu dấu bác vô cùng.

Bác kể mang đến mọi tín đồ nghe về trong thời điểm tháng bác bỏ được hiến đâng tuổi thanh xuân của bản thân mình cho trọng trách vinh quang đãng mà tổ quốc giao phó. Năm mon ấy được lưu lại bằng sự hủy hoại dữ dội của quân thù, bởi sự vất vả gian lao của chưng và những người đồng đội, bằng nhiệt huyết cùng ý chí quyết trung tâm cao độ của những con fan “ bổ dọc Trường sơn đi cứu nước” mặc dù gian khó gian truân chất chồng mà trung khu hồn thì luôn luôn phơi phới. Tôi say sưa theo lời nhắc của bác, ao ước được nghe bác kể nhiều hơn mà thời gian cho cuộc tọa đàm thì bao gồm hạn. Một ý nghĩ bạo dạn lóe lên trong tôi, tôi sẽ chạm chán riêng bác để được hỏi bác bỏ nhiều hơn, được nghe chưng kể nhiều hơn thế nữa về tuổi trẻ tươi vui của bác nối sát với nhiệm vụ lái xe trên tuyến đường Trường Sơn ngày tiết lửa.

Và thật suôn sẻ cho đứa phụ nữ vốn nhút hèn như tôi biết chừng nào. Tôi đến chạm chán bác, được bác đón chào bằng cách biểu hiện niềm nở. Tựa như những gì tôi hy vọng muốn, bác kể cho tôi nghe về tuổi trẻ ngang tàng của bác. Bác đã từng là sv với phần đa kỉ niệm đáng nhớ của tuổi học tập trò. Tuy thế rồi tiếng hotline thiêng liêng của sông núi vang lên, chưng đã cùng những người bạn của chính bản thân mình sẵn sàng gác lại tất cả những gì tươi tắn nhất ném lên đường chiến đấu. Bác được thu xếp vào binh đoàn lái xe vận tải Trường Sơn, nơi hết sức quan trọng bắn phá của dòng sản phẩm bay Mỹ. Bao gồm biết bao nhiêu điều muốn hỏi vậy mà tôi chưa biết phải bắt đầu từ đâu nữa, tôi nhớ đến bài bác thơ “ Bài thơ về tiểu team xe không kính” ở trong nhà thơ Phạm Tiến Duật vừa được học tuần trước, tồi tức tốc hỏi bác:

– chưng ơi, hình hình ảnh những người lính tài xế trong bài bác thơ về tiểu đội xe ko kính ấy có phải chính là bác và những người dân đồng nhóm của bác bỏ không ạ?

Bác chú ý tôi trìu mến:

– Đúng rồi cháu gái ạ. Nói theo cách khác bác Duật đang viết rất chính xác và rất lôi cuốn về một vậy hệ những người dân như bác. Cháu gồm biết tại sao bác Phạm Tiến Duật lại viết hay và đúng như thế không?

Như để bác bỏ biết tôi rất siêng năng ghi nhớ bài học kinh nghiệm trên lớp, tôi trả lời thật nhanh:

– Dạ, vì chưng nhà thơ Phạm Tiến Duật cũng từng là một người bộ đội lái xe ạ.

– Ồ, đúng rồi kia cháu. Hồi đó chưng và đồng đội bác rất thích bài thơ ấy. Không một ai lại ko thuộc một vài đoạn cho đến cả bài bởi nó đã nói hộ phần nào ước mong chiến đấu, phần đông gian khổ, lòng dũng mãnh và sự sáng sủa của những người lính như bác….Giọng chưng chợt trầm xuống như lưu giữ đến một cái gì sẽ xa, xa lắm. Rồi bác nói tiếp:

– Hồi đó bác bỏ được giao trọng trách lái xe vận tải thuốc men, vũ khí, đạn dược,…vào bỏ ra viện cho chiến trường miền Nam. Những chuyến hành trình có khi kéo dãn dài cả mon trời, buồn bã lắm con cháu ạ. độc nhất vô nhị là phần đông đoạn đường chiếu thẳng qua dãy ngôi trường Sơn, giặc bắn phá hết sức dữ dội. Chúng mong san phẳng vớ cả, giảm đứt con đường huyết mạch nối liền Bắc phái mạnh ấy. Tiểu nhóm xe của bác thuở đầu được đồ vật toàn xe mới để ship hàng mặt trận. Thời điểm đó, xe bao gồm kính như muôn vàn dòng xe khác. Mà lại ngày nào xe cũng lao đi giữa bom gầm, đạn nổ khiến cho kính rạn vỡ, đèn xe cộ cũng mất dần hết cả. Rồi cả mui xe cũng trở nên đạn pháo cày hất tung lên. Thùng xe va quẹt những cũng dằng dịt vết xước. Chẳng còn loại xe nào còn nguyên vẹn con cháu à.

– Lái xe ko kính đã khổ cực lắm rồi, vậy nhưng còn không có cả đèn, cả mui thì nguy hại lắm cần không bác?

– Nếu không có lòng yêu nước, không tồn tại nghị lực khác người thì chắc rằng không dám ngồi lên xe cháu ạ. Vì không tồn tại kính nên toàn bộ mọi thứ có thể va đập, quăng ném vào trong phòng lái bất kể lúc nào. Thiết yếu bác đã và đang bao lần bị cành cây tấp vào đầu, vào mặt có tác dụng xây xát, chảy máu, bao gồm vết yêu thương hằn thành sẹo đến giờ vẫn tồn tại đấy cháu ạ.

Bác gửi hai bàn tay bé guộc chỉ mang lại tôi xem đầy đủ vết sẹo nhiều năm có, ngắn có. đột nhiên tôi thấy thương chưng lạ. Bác cười hà hà, tiếng mỉm cười của tuổi trẻ hiên ngang và dũng cảm, bác nói tiếp:

– gian khổ thế chưa có là gì. Cái kinh khủng nhất với những người lính lái xe không kính như bác chính là gió những vết bụi và mưa rừng Trường đánh đấy cháu ạ. Cháu đã được nghe câu hát : “Trường sơn Đông, Trường sơn Tây, địa điểm nắng đốt, chỗ mưa quay,…” chưa? Đường trường Sơn nắng thì lớp bụi mà mưa thì lầm lội lắm. Mùa khô những vết bụi cuốn mù trời sau làn xe pháo chạy. Những vết bụi cuốn vào mặt, vào quần áo. Bụi sum sê đến mức đôi mắt cay xè, cấp thiết mở nổi. Cơ hội ấy, râu, tóc, xống áo và cả xe cộ rực lên một màu đất đỏ trường Sơn. Rồi cả mưa nữa chứ. Mưa trường Sơn thường xuyên bất ngờ. Đang bụi bám đầy thì bỗng từ đầu đến chân nặng chịch vì ướt sũng nước mưa. Mưa xối xả quất vào người, vào mặt, vào mắt. Các làn nước cay xè, buốt rát khiến cho việc lái xe khó khăn hơn vội vàng trăm nghìn lần. Thế nhưng, những người dân lính lái xe như bác bỏ không bao giờ dừng lại vì trọng trách phía trước còn quan trọng đặc biệt hơn nhiều. Vết mờ do bụi bặm, áo ướt đâu có trở ngại gì, gió lùa một chốc là khô ngay. Làm cho sao để mang xe về địa điểm tập kết nhanh nhất có thể mới là câu hỏi lớn.

Xem thêm: Top 13+ Viết Chương Trình Tính A Mũ N, Tính Lũy Thừa Của A Mũ N

Tôi tưởng tượng được hồ hết gian khổ, gian nan mà bác bỏ và đồng đội nên đối mặt. Tôi cũng thấy cả khí phách hiên ngang, quả cảm và ý thức yêu nước đẩy đà của bác. Bởi bao gồm như vậy, bác mới coi những gian nan kia là đều đều và sẵn sàng gật đầu nó như một lẽ đương nhiên với thái độ bình tĩnh đến vậy.

Vẻ mặt bác bỏ trầm ngâm, thú vui khẽ nở bên trên môi , đôi mắt ánh lên vẻ rạng rỡ cùng tự hào. Lời bác bỏ kể như chất chứa bao sức nóng huyết, bao sôi nổi của 1 thời tuổi trẻ khu vực chiến trường. Bác dường như đang được sinh sống lại đầy đủ phút giây lịch sử ấy. Rồi bác nói tiếp:

– Cứ bảo xe không kính là thiếu thốn thốn, là gian nan ấy thế và lại hay cháu ạ. Ngồi trong xe, chẳng những bác được thỏa sức chú ý ngắm gắng giới phía bên ngoài mà cảm xúc đồng chí, đồng đội của các bác lại thêm thắt chặt. Cháu có biết lý do không? Dọc con đường đi, chạm chán bạn cũ, gặp gỡ đồng đội, những bác chỉ cần đưa tay qua ô cửa kính đang vỡ hợp tác nhau mà lại không phải mở cửa, xuống xe đó cháu .

Tiếng cười hào sảng của bác bỏ lại vang lên. Tự dưng tôi thấy chỗ khóe mắt nhăn nheo của bác bỏ đang trực trào hai dòng lệ. Chưng bảo cùng với tôi:

– lúc sống xa gia đình, vào quân ngũ thì tình đồng đội đó là tình đồng đội ruột thịt con cháu ạ. Các bác nấu cơm bằng phòng bếp Hoàng cố kỉnh dựng trung tâm trời. Cho dù chỉ có bữa cơm trắng đạm bạc bẽo giữa rừng nhưng cất đựng trong số ấy là cảm tình đồng chí, bè phái keo tô như tình cảm mái ấm gia đình đó cháu. Hành trang nghỉ ngơi ngơi quý giá của bạn lính lúc ấy chỉ là mẫu võng cho dù mắc tạm thời nghỉ ngơi qua chuyện rồi lại liên tục lên mặt đường với niềm tin bất khử về ngày nước nhà giải phóng, non sông liền một dải. ý thức ấy chính là động lực để những bác thừa qua gần như khó khăn, buồn bã đấy con cháu ạ.

Tôi yên tĩnh nghe bác bỏ kể, lời đề cập của chưng như có tác dụng sống dậy từng phút chốc đã qua. Tôi như sẽ nghe thấy giờ đồng hồ xe chạy rần rần qua cung mặt đường đất đỏ trường Sơn, tôi như thấy cảnh vết mờ do bụi tung mù mịt, mưa xối ầm ầm trên đông đảo cánh rừng trơ trụi lá cùng tôi còn thấy cả dở cơm tạm trên tuyến đường dừng chân của rất nhiều người lính lái xe, tiếng mỉm cười hào sảng bất chập trở ngại của họ,…tất cả như đã hiện về thật thoải mái và tự nhiên và sinh động. Dường như bác cũng đang nghĩ ngợi điều gì, cả tôi và bác bỏ đều im lặng. Chợt bác cất giọng trầm ngâm:

– Tuổi trẻ của chưng đã trải qua trong thời điểm tháng khốc liệt nhất của cuộc nội chiến chống Mỹ như vậy đấy con cháu ạ. Mặc dù gian khổ, hiểm nguy nhưng vui mừng rơn vô cùng. Cuộc sống bác ý nghĩa sâu sắc nhất là lúc được đóng góp một phần sức mình cho việc nghiệp hóa giải dân tộc, thống nhất đất nước. Chưng mãi luôn luôn tự hào vì mình đã từng là 1 trong những chiến sĩ tài xế Trường Sơn đó cháu.

Giờ thì tôi sẽ biết nguyên nhân những dòng xe bị tàn phá nặng nề, vươn lên là dạng, méo mó tưởng như tê liệt ấy lại vẫn có thể băng băng ra chiến trường để lập đề xuất những kì tích. Bởi các chiếc xe ấy đâu phải chạy bằng nhiên liệu thông thường, nó được chạy bởi ý chí, nghị lực và nhiệt máu sục sôi của tín đồ lính; nó chạy bằng trái tim yêu thương nước tận tình không gì lay động được như nhà thơ Phạm Tiến Duật sẽ nói trong nhị câu kết bài thơ của mình:

Xe vẫn chạy vì khu vực miền nam phía trước

Chỉ đề xuất trong xe gồm một trái tim.

Trong tôi bỗng nhiên trào dâng một xúc cảm thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa từ bỏ hào. Tôi phát âm thêm rằng, cuộc sống đời thường hòa bình bây giờ mà tôi đang được sống đó là thành quả của bao nuốm hệ phụ vương anh đã không tiếc tuổi xuân cùng máu xương của đời bản thân cho non sông . Ý chí kiên cường, tinh thần dũng cảm ấy mãi là tấm gương sáng ngời, vong mạng cho thế hệ từ bây giờ và mai sau.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Nghị Luận Về Tình Bạn Hay Nhất (18 Mẫu + Dàn Ý )

Cuộc gặp gỡ gỡ và truyện trò với bác bỏ – tín đồ lính lái xe Trường tô dũng cảm, can ngôi trường đã mang lại cho tôi bao điều thú vị, tôi thấy mình như trưởng thành hơn, thấy được nhiệm vụ và bổn phận của bản thân mình sao cho xứng đáng với những quyết tử của bác. Ra sức học tập tập, rèn luyện để đắp xây cuộc sống chủ quyền và cải tiến và phát triển đất nước, tiếp bước phụ vương anh chính là nhiệm vụ của mỗi bọn chúng ta.